Nó kéo cái cửa xếp sắt đã hoen rỉ, tiếng kèn kẹt vang lên khô khốc nghe rợn cả sống lưng. Tiếng mẹ nó vang lên cùng với tiếng cửa:
- An! Dọn hàng đi con!
An lí nhí dạ một tiếng đủ tự nó nghe được. Cậu ta lôi cái bàn gỗ đã mốc hết hai chân và mặt bàn loang lổ những vết sạm đen do thời gian. Nó đặt ngay trước cửa nhà rồi chạy vào, khệ nệ bưng những thùng xốp đựng đầy hoa quả, trên đậy mấy cái mẹt. An xếp hoa quả thoăn thoắt. Nó làm nhanh như vậy bởi nó đã làm công việc này suốt 5 năm nay. Cũng chính nhờ cái nghề này đã nuôi sống cả gia đình nó. Nhưng tiền từ đó cũng chỉ đủ ăn cho cả gia đình, chứ cũng chẳng dư dả gì thêm để sắm đồ đồ đạc trong nhà, chưa nói gì đến việc từ lúc 5 tuổi tới giờ, An chưa được đi học. Trong suốt 5 năm nay, nó chỉ biết gọn trong ba chữ a.b,c. Nó cũng chẳng quan tâm gì nhiều với học hành, bán hàng thì cần gì phải biết chữ.
"Chào mừng năm học mới, chào mừng năm học mới. Tiếng trống đang rạo rực lòng ta... " Những câu hát vang lên đâu đó, báo hiệu một năm học nữa lại đến. Những chú ve cuối cùng cũng buồn bã giã từ bản hoà tấu mùa hè vui vẻ, thay vào đó là những tiếng trống vang động giữa cái nắng muộn cuối hè. Tôi đến trường mới, lớp mới, gặp bạn bè mới với một niềm hân hoan khác lạ. Vì tôi đã là một học sinh THPT với vị trí và trách nhiệm hoàn toàn mới mẻ.
Những dòng nhật kí chân thành của các em học sinh lớp 10B9 viết về cảm xúc về một lần tổ chức hoạt động ngoại khoá. Là một giáo viên chủ nhiệm tôi rất vui mừng khi được chia sẻ buồn vui cùng học sinh. Tôi hi vọng bài viết này sẻ là một tư liệu có ích cho phong trào “Nhà trường thân thiện và học sinh tích cực”.
GVCN: Bùi Thiên Nga - Trường THPT Nguyễn Trung Thiên