Sunday, 22/07/2018 - 14:04|
CHÀO MỪNG BẠN ĐẾN VỚI TRANG THÔNG TIN ĐIỆN TỬ - SỞ GIÁO DỤC & ĐÀO TẠO HÀ TĨNH !
A- A A+ | Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên twitter Chia sẻ bài viết lên google+

Bài phát biểu chia tay đẫm nước mắt của học trò lớp 12 - Trường THPT Nguyễn Đình Liễn

Ban biên tập Hatinh.edu.vn trân trọng giới thiệu bài phát biểu đại diện học sinh chia tay nhà trường, tri ân thầy cô giáo của em Nguyễn Thị Thúy Văn, học sinh lớp 12A4, ba năm liền là học sinh giỏi cấp tỉnh, Em Thúy Văn vinh dự vừa được kết nạp vào Đảng cộng sản Việt Nam tại trường. Ngày 27/5/2017, trường THPT Nguyễn Đình Liễn (Cẩm Xuyên) tổ chức Lễ tổng kết năm học 2016-2017 và Lễ trưởng thành -  Khi tôi 18 cho học sinh khối 12, khóa học thứ XI (2014-2017).
                  
Ngày 27/5/2017, trường THPT Nguyễn Đình Liễn (Cẩm Xuyên) tổ chức Lễ tổng kết năm học 2016-2017 và Lễ trưởng thành -  Khi tôi 18 cho học sinh khối 12, khóa học thứ XI (2014-2017). Ban biên tập Hatinh.edu.vn trân trọng giới thiệu bài phát biểu đại diện học sinh chia tay nhà trường, tri ân thầy cô giáo của em Nguyễn Thị Thúy Văn, học sinh lớp 12A4, ba năm liền là học sinh giỏi cấp tỉnh, Em Thúy Văn vinh dự vừa được kết nạp vào Đảng cộng sản Việt Nam tại trường.
  
                   Kính thưa quý vị đại biểu!
                   Kính thưa quý thầy giáo, cô giáo!
                   Thưa tất cả các bạn học sinh thân mến!

Hôm nay em rất vinh dự được đứng đây, dưới mái trường THPT Nguyễn Đình Liễn thân yêu, đại diện cho tất cả các bạn học sinh lớp 12 (khóa 11) bày tỏ những cảm xúc của mình trong giờ phút chia xa thiêng liêng này.
 
                   “Có tiếng ve suốt một đời không ai hay
                   Chỉ lúc cạnh nhau mới thấy buồn đến thế
                   Mười hai năm ve kêu như thành lệ
                   Bước đi không đành mà ngoảnh mặt càng buồn hơn”.
 
Thưa quý thầy cô, thưa tất cả các bạn! Chắc hẳn ai trong số chúng ta cũng đều có một mùa hè để thương, để nhớ phải không? Thế nhưng mùa hè năm nay sao mà quá đỗi xa lạ đến vậy?! Chỉ một chút nắng rọi tới bên hiên cửa lớp mà sao lại phản chiếu nỗi buồn không tên, một cành phượng nở sớm mai mà sao nghe nhói lòng về ngày li biệt, một tiếng ve thôi mà sao vang vọng sân trường bao nuối tiếc lặng lẽ tuôn rơi.


 
New Picture (76 )

Chương trình văn nghệ chào mừng...
 
 
New Picture (74 )

..đại diện các em học sinh lớp 12 gắn hoa tri ân thầy cô giáo...
 
Vậy là đã ba năm – ba năm gắn bó với mái trường THPT Nguyễn Đình Liễn yêu dấu. Xin cho phép tất cả những bạn học sinh lớp 12 chúng em được gọi là thế giới của câu chuyện cổ tích thần kì. Một câu chuyện cổ tích mà có lẽ không bao giờ chúng em được một lần quay trở lại.
 
 
Bạn và tôi còn nhớ hay đã quên cái ngày đầu tiên bước vào câu chuyện cổ tích ấy. Ngày ấy, trước mắt những cô cậu học trò 15, 16 tuổi là cả một thế giới mới: thầy cô mới, bạn bè mới, tất cả đều mới đến nỗi chẳng thể gọi thành tên. Trong câu chuyện cổ tích đẹp đẽ dưới mái trường này, chúng ta đều đã bắt gặp những phép nhiệm màu kì diệu. Nhưng, những người tạo ra nó không phải là bà Tiên hay ông Bụt như câu chuyện thời tấm bé vẫn thường nghe kể mà chính là thầy cô của chúng em. Phép màu ấy là sự hợp hữu thần kì của ngọn lửa yêu thương, sẻ chia, quan tâm, chăm sóc nhen nhóm suốt ba năm.
Chúng em sẽ nhớ hình ảnh của ngôi trường hiện đại, khang trang mọc lên giữa mảnh đất gió Lào cát trắng khắc nghiệt. Nơi đó, mỗi độ thu về lại đón lớp lớp học trò từ những vùng quê lam lũ, nghèo khó khác nhau. Chúng em sẽ nhớ những ngày gian khó, thử thách mà ngôi trường phải vượt qua trong những tháng ngày đầu chuyển về địa điểm mới. Chúng em sẽ nhớ giọng nói ai vang vọng bên của lớp, nhớ ánh mắt nào nặng trĩu bao âu lo, nhớ một mai bỗng nhiên nhận ra mắt cô đã thêm nếp nhăn, tóc thầy đã thêm sợi bạc... Làm sao chúng em có thể quên những kiến thức mà thầy cô dã dạy, những bài học cuộc đời mà thầy cô đã gửi trao. Đó là bài học đầu tiên bắt đầu bằng tình yêu từ những điều bình dị. Cảm ơn thầy cô đã cho em biết yêu góc sân trường có những cành hoa thạch thảo nghiêng nghiêng trong cái nắng của đất trời, yêu hơi ấm của tình thương từ những cái bánh chưng trong lần đầu tiên được gói mỗi độ tết đến xuân về, yêu bạn bè, yêu thêm gia đình, quê hương xứ sở.
         
Thầy cô ơi! đến bao giờ chúng em mới trưởng thành?! đến bao giờ chúng em mới có thể làm được những điều thầy cô hi vọng và đến bao giờ mới đền đáp hết công ơn?! Mười tám tuổi đời - cái tuổi chưa thể gọi là trưởng thành nhưng cũng đủ lớn để trong giờ phút này đây, chúng em có thể nói được một lời xin lỗi cất giấu nơi trái tim. Chúng em xin lỗi vì đã bao lần làm nước mắt cô tuôn rơi, đã làm đôi mắt thầy phải bao đêm thao thức. Chúng em xin lỗi!
 
Các bạn khóa  lớp 12 yêu quý! Biết nói gì đây trong giờ phút bùi ngùi này. Biết làm sao đây khi  ai trong số chúng ta dù yêu đến cháy lòng vẫn không thể sống hết thời áo trắng.
                   “Có mùa phượng vĩ không tên thành hò hẹn
                   Đỏ cái nhìn vương vấn lúc chia tay
                   Cô bạn gái nghẹn ngào không dám khóc
                   Nghèn nghẹn lời trong khóe mắt cay cay”.
         
Bạn của tôi ơi, mới ngày nào đó còn e ấp, còn lạ lẫm, ngại ngùng, chẳng dám làm quen, chẳng dám lại gần thế mà đã ba năm. Ba năm cho chúng ta được sống với bao kỉ niệm để có cái chạm tay những khi tôi khóc, có nụ cười hồn nhiên, giòn tan trong lớp học, có bài kiểm tra chưa kịp viết, có những lần chậm học chỉ dám khép nép ngoài hiên…Chúng ta còn bao điều muốn nói, bao điều muốn kể sau mái tóc tuổi đôi mươi. Rồi mai này mỗi đứa sẽ một phương, sẽ đi đến những chân trời mà mình mơ ước. Nhưng bạn, tôi, tất cả chúng ta hãy một lần ngoảnh lại để thấy trong tâm hồn vẫn dư vang bao thanh âm của tuổi học trò.
         
Các em lớp 11, lớp 10 thân mến! Chính mái trường Nguyễn Đình Liễn đã tạo nên mối lương duyên cho chúng ta gặp nhau, cho chúng ta những tháng năm cùng vui, cùng học, cho mai này gặp nhau vui mừng mà nói ta đã cùng chung một nhà. Các em hãy viết tiếp câu chuyện cổ tích về mái trường thân yêu này. Biết phấn đấu nỗ lực học tập và rèn luyện, biết yêu thương, sẻ chia.
         
Một mùa phượng vĩ thắp lửa lại về, bỗng nhiên thấy phấp phỏm trong lồng ngực nhỏ cảm xúc rất lạ: nhoi nhói, hồi hộp, cay cay nơi sống mũi. Ai đó khẽ nói đã đến mùa chia tay. Không! Chẳng phải chia tay đâu. Đúng vậy chứ! Rồi đây sẽ chẳng còn những tháng năm này phải không?! Chúng em không xin được trở về ngày xưa, chúng em cũng không xin mãi mãi là thực tại này. Chúng em chỉ mong thời gian ơi xin đừng rêu phong bao kỉ niệm, xin thời gian đừng mai này giữa cuộc đời vội vã, lo âu làm trái tim phủ đầy quên lãng của ngày hôm qua và hôm nay dưới mái trường này.


 
New Picture (77 )

    . trao quà cho học sinh Nguyễn Thị Lương, học sinh lớp 10A6 vừa có nghĩa cử cao đẹp, cùng chị gái Nguyễn Thị Sáng đồng ý hiến tặng nội tạng người mẹ bị chết do tai nạn giao thông để cứu nhiều người.
 
         
Xin cảm ơn mái trường đã cho chúng em những người thầy, người cô yêu quý nhất, cho chúng em những người bạn và những kỉ niệm để ba năm qua mãi mãi là phép nhiệm màu đi đi suốt cuộc đời.
         
Tạm biệt thầy cô và mái trường, chia xa trang vở hồng, chiếc hộc bàn, cánh cửa lớp thân thương, chia xa hàng ghế đá gần gũi và vô thường... sẽ chia xa tất cả! Chúng em tiếp tục học tập, phấn đấu, sống có ý nghĩa, sống có nghị lực, có yêu thương như lời thầy cô đã răn dạy. Và đó cũng chính là những điều tri ân ý nghĩa nhất đối với thầy cô giáo.


Một lần nữa, chúng em xin kính chào và tạm biệt!.
 
.NTTV
 
 
 
 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết